Có một sự thật thú vị mà có lẽ nhiều người trong chúng ta đã trải qua: cùng một bộ phim, nhưng xem một mình lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác so với khi xem cùng ai đó. Đặc biệt là với những bộ phim tình cảm hay, việc xem chúng trong không gian yên tĩnh, chỉ có bạn và màn hình, đôi khi lại khuếch đại cảm xúc lên gấp bội. Nó không hẳn là nỗi buồn tiêu cực, mà giống như một cơn mưa rào giữa trưa hè – có chút chông chênh, nhưng sau cùng lại khiến lòng mình trong trẻo lạ thường.

Tôi nhớ có một tối thứ Bảy, trời mưa lất phất ngoài cửa sổ. Tôi quyết định xem lại “Lost in Translation” (Lạc lõng ở Tokyo). Lần trước xem cùng bạn bè, tôi chỉ thấy đây là một phim chậm, có chút hài hước về hai con người xa lạ gặp nhau ở một đất nước xa lạ. Nhưng lần này, khi xem một mình, tôi mới thực sự chìm vào cái nỗi cô đơn thấm thía của Bob và Charlotte. Họ ngồi cạnh nhau trong quán bar, im lặng, nhưng dường như hiểu hết sự trống trải trong lòng đối phương. Và rồi cái kết, cái ôm siết đầy day dứt ở phố đông người, cùng lời thì thầm không bao giờ được tiết lộ… Căn phòng yên ắng của tôi bỗng trở nên rộng thênh thang. Tôi không khóc, chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác, như chính mình cũng đang lạc lõng đâu đó. Có lẽ, khi xem một mình, ta mới dám thả lỏng để nỗi cô đơn trong phim và nỗi cô đơn của chính mình gặp nhau, rồi thì thầm vài câu chuyện.

Rồi đến “Her” (Cô ấy) – một bộ phim tôi khuyên bạn chỉ nên xem khi thực sự có không gian riêng tư. Câu chuyện về Theodore và Samantha (một trí tuệ nhân tạo) đã đặt ra một câu hỏi xoáy sâu: “Liệu chúng ta có cô đơn đến mức cần yêu một thực thể vô hình?” Khi xem một mình, bạn sẽ không bị phân tâm bởi bất kỳ bình luận nào. Bạn hoàn toàn đắm chìm vào thế giới màu cam ấm áp mà cô đơn ấy, vào những cuộc trò chuyện tâm tình đầy trìu mến. Khi Samantha cuối cùng cũng rời đi, để Theodore lại một mình trên nóc tòa nhà, cầm bức thư tay… cái cảm giác trống rỗng ấy dội thẳng vào không gian tĩnh lặng của bạn. Nó khiến bạn tự vấn về những mối quan hệ thời hiện đại: Chúng ta kết nối nhiều hơn, nhưng có thực sự ít cô đơn hơn không?

Đôi khi, sự cô đơn lại đến từ những điều rất giản dị. Như trong “Before Sunrise” (Trước bình minh), cả hai nhân vật đều không cô đơn về mặt thể xác vì họ có nhau, nhưng họ lại chia sẻ với nhau về nỗi cô đơn trong chính những mối quan hệ của mình. Khi xem một mình, bạn sẽ thấy mình trong những tâm sự ấy. Cái cách họ trò chuyện suốt đêm, như thể cố gắng lấp đầy một khoảng trống nào đó trước khi trời sáng và mọi thứ kết thúc. Khi họ chia tay ở nhà ga mà không hẹn ngày gặp lại, nỗi buồn nó không ồn ào, mà là một tiếng thở dài nhẹ. Và bạn, ngồi một mình, sẽ thầm hiểu cái cảm giác trân trọng một khoảnh khắc đẹp ngắn ngủi, dù biết nó không thuộc về mình.

Vậy, tại sao xem phim tình cảm hay một mình lại dễ buồn đến thế? Tôi nghĩ, vì khi đó:

  • Bạn cho phép mình yếu đuối: Không có ai bên cạnh để bạn phải tỏ ra mạnh mẽ, cười đùa cho qua. Bạn có thể để dòng cảm xúc chảy tự nhiên, để nỗi buồn trong phim thấm vào mình một cách trọn vẹn.
  • Sự đồng cảm được khuếch đại: Trong im lặng, mọi chi tiết nhỏ – một ánh mắt, một cái chạm tay thoáng qua – đều trở nên rõ rệt hơn. Bạn có thời gian để ngẫm nghĩ và thấy mình trong nhân vật.
  • Nó là một cuộc đối thoại với chính mình: Những bộ phim về sự cô đơn, về những mối tình không trọn vẹn, thường đặt ra những câu hỏi lớn. Khi xem một mình, bạn buộc phải đối diện với những câu hỏi đó, và đôi khi, câu trả lời không dễ chịu chút nào.

Nhưng kỳ lạ thay, sau những lần xem phim một mình và thấy buồn như thế, tôi lại cảm thấy nhẹ lòng hơn. Có lẽ bởi vì nỗi buồn ấy đã được công nhận và giải tỏa một cách lành mạnh. Nó giống như việc dọn dẹp lại một góc ký ức, phủi bụi những cảm xúc cũ, để rồi sau cơn mưa, mọi thứ lại trở nên tươi mới.

Vì vậy, nếu một ngày bạn cảm thấy cần một khoảng lặng cho riêng mình, đừng ngần ngại chọn một bộ phim tình cảm hay, tắt hết đèn, và thưởng thức nó một mình. Hãy để nỗi buồn đến, rồi đi. Bởi đôi khi, chính trong những khoảnh khắc tưởng như cô đơn ấy, ta lại hiểu bản thân mình hơn bao giờ hết. Còn bạn, có bộ phim nào khi xem một mình đã khiến bạn thổn thức không?sextop1